Một ngày – một đời

Có một ngày không xa
Ngày mà tôi ra đi
Xa ông bà, cha mẹ
Anh chị em, bạn bè

 

Ngày đó, tôi đi xa
Để hóa thành cát bụi
Từ giã đời đam mê
Bơ vơ và trần trụi

 

Đời như con dế trũi
Trĩu nỗi buồn ngậm ngùi
Dẫu cuộc đời ngắn ngủi
Mà trăn trở không nguôi

 

Có một chiều mưa giăng
Bụi cuốn lá lang thang
Tựa hồng hoang một thuở
Nỗi khát khao bềnh bồng

 

Mưa mênh mang lạc loài
Lăn hết bao dốc đời
Vu vơ thời xa ngái
Ôi, trăm năm đời người!

 

Vời vợi bao ước mong
Phận sỏi đá long đong
Bên vệ đường luân lạc
Lẻ loi nằm chết mòn

 

Bâng khuâng dọc cuộc đời
Những bước ngược, bước xuôi
Thời gian trôi lặng lẽ
Làm tóc bạc, da mồi

 

Cả đời tôi tìm tôi
Ngu ngơ cứ đầy vơi
Khắp cả những ngày tháng
Lãng đãng như mây trôi

 

Tôi đi qua một đời

Hiu quạnh khô môi cười
Tìm mình mà không gặp
Nên cứ băn khoăn hoài

 

Có một ngày tôi đi
Mà không hẹn trở lại
Về cõi xa xăm ấy
Làm cát bụi như xưa

 

Lạy Thiên Chúa nhân từ
Xin cho lời con nguyện
Như hương thơm hòa quyện
Bay lên trước Thánh Nhan

 

Được Thiên Chúa chí nhân
Chúc lành và chấp nhận
Xin canh chừng lưỡi, miệng
Từ ý nghĩ manh nha

 

Để khi con chết đi
Dù còn trẻ hay già
Con vẫn thuộc về Chúa
Cho trọn nghĩa tin yêu

Trầm Thiên Thu

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tel: 0968428072