Clip suy niệm Chúa nhật 5 PS A

 

 

{youtube}2wB2s0ojiX0{/youtube}

 

Đoạn Tin Mừng chúng ta suy nghĩ hôm nay là một trong những đoạn quan trọng nhất và mang đậm nhiều vấn đề thiết yếu. Đây là một đoạn trong diễn từ vĩnh biệt, trong bữa Tiệc Ly, trong đó Chúa Giêsu như trút hết tâm sự cho các môn đệ của Ngài, đồng thời Ngài cho biết hướng đi sau này các ông phải theo.

“Anh em đừng xao xuyến”. Không xao xuyến sao được khi Thầy nói rằng một người trong anh em sẽ nộp Thầy? Rồi Ngài lại nói thêm: “Thầy sẽ ra đi”. Mấy năm sống bên Thầy, Thầy là tất cả. Bây giờ Thầy lại ra đi. Đi đâu? Thầy đi dọn chỗ cho anh em? Đây chỉ là một cách nói điển hình cho dễ hiểu. Trong thế giới tâm linh thì không thể có chỗ ngồi hay đứng. Nhà Cha Thầy không là một tòa nhà xây bằng gạch đá, mà là chính Cha, Tình Yêu của Cha. Trái tim Cha rộng đến nỗi có thể cho mọi người một chỗ. Cha không từ chối ai cả, chỉ có những người con của sự hư mất mà thôi, những người không chấp nhận ân ban nhưng không của Cha.

Thầy dọn chỗ , tức là Thầy đi trước, Thầy lo tất cả, chúng ta chỉ cần chấp nhận bước theo. Thầy sẽ đến và đưa anh em đến với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. Thầy đi đâu, anh em đã biết đường rồi. Những lời Thầy nói hình như có ẩn ý gì, không rõ rệt. Tôma, người đã tuyên xưng đức tin lại thắc mắc: “Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường?”

Nhờ những thắc mắc của các môn đệ, Chúa Giêsu mạc khải rõ nét hơn về khuôn mặt của Ngài. Và đây là những nét hết sức quan trọng đối với chúng ta.

Anh em không biết đường? Thầy chính là đường, là sự thật và là sự sống. Đây là một lời tuyên bố thật mạnh mẽ. Thầy là đường, phải đi trong Thầy mới có thể đến với Cha. Không có con đường nào khác. Từ xưa đến nay, biết bao người đã dẫn đường cho nhân loại, nhưng không có con đường nào dẫn đến sự sống cả, nhiều chủ nghĩa đã dẫn con người đến chết chóc và khốn khổ. Nhân loại vẫn tìm đường để đạt đến hạnh phúc, nhưng hình như không có con đường nào cả. Công Đồng Vatican II đã xác quyết: chỉ có Chúa Giêsu, Thiên Chúa làm người mới là con đường duy nhất dẫn đến hạnh phúc mà thôi. Người ta đã tạo ra đủ các thứ tổ chức để ngăn chặn những tranh chấp nhưng thế giới vẫn đầy đe dọa. Các nước vẫn chống đối nhau và nguy cơ một thế chiến thứ ba vẫn đang là một ám ảnh cho con người hôm nay, vì không có Chúa Giêsu, thì không thể có gì tốt đẹp, chỉ có tranh chấp và hận thù.

Chúa Giêsu là Tình Yêu nhập thể, không thể có con đường nào khác ngoài con đường mang tên Giêsu Tình Yêu. Càng loại trừ Thiên Chúa, con người càng lún sâu vào khốn khổ mà thôi, vì chỉ có Tình Yêu của Chúa mới giải thoát chúng ta ra khỏi ngục tù của tham lam và gian ác.

Chúa Giêsu cũng là sự thật. Philatô hất hàm hỏi Chúa: “Sự thật là gì?” rồi bỏ đi. Đó là thái độ của nhiều người hôm nay. Họ không quan tâm đến những vấn đề tinh thần, chỉ cần vật chất. Linh mục Jean Sulivan đã nói: “Thời này là thời trâu bò… Người ta chỉ sống cho cái xác”. Không cần sự thật, không cần hạnh phúc. Chúa Giêsu mang đến cho chúng ta hạnh phúc bất diệt, hạnh phúc đó chính là sống trong sự thật. Chính Chúa đã nói: “Sự thật giải thoát các ngươi”. Chúng ta chỉ hạnh phúc khi chúng ta không bị ràng buộc trong tội ác, hoàn toàn tự do. Muốn thế phải sống trong sự thật, là sống trong Chúa. Chỉ những người có đức tin mới biết sự thật là gì. Vì chỉ có Chúa mới là sự thật. Hãy cám ơn Chúa vì đã ban cho chúng ta đức tin. Nhờ đức tin chúng ta mới thấy cuộc sống có ý nghĩa. Chúng ta không chỉ sống bằng cơm bánh mà bằng niềm tin vì chỉ có Ngài mới có những lời ban sự sống đời đời.

Chúa Giêsu lại là sự sống. Chúng ta đã chết trong tội, như thánh Phaolô đã nói, nhưng Chúa đến tiêu diệt sự chết và khôi phục sự sống cho chúng ta. Rất nhiều người không biết đến sự sống thật mà chỉ biết sự sống thể xác. Chúng ta là những người có phúc vì đã được biết sự sống đời đời là gì: “Sự sống đời đời chính là nhận biết Cha và Đấng Người sai đến”. Chúng ta đang sống trong Chúa Kitô, chúng ta đang hưởng hồng ân đức tin nhờ được thanh tẩy trong Chúa Kitô. Cám tạ ơn Chúa vì đã cho chúng ta hồng ân tuyệt diệu là biết Cha, yêu mến Cha. Cha là nguồn tình yêu, là lòng từ nhân.

Nhưng chúng ta có yêu mến Cha không? Không mấy khi chúng ta nghĩ đến Cha trên trời, nhưng chính Chúa Giêsu đã chỉ cho chúng ta con đường đến với Cha, chính là Ngài. Philipphê thắc mắc: “Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện”. Chúa nói rõ cho Philipphê biết Ngài là ai và Cha là ai. “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha… Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao?” Đây chính là một mạc khải quan trọng. Chúa Giêsu cho chúng ta thấy, Chúa Cha và Ngài là một, như Ngài đã nói. Ngài chính là Chúa Cha hiện diện giữa loài người, cụ thể và rõ rệt. Thiên Chúa đến với chúng ta, trong thế giới vật chất của chúng ta. Chúng ta có thể đến gần Ngài, chạm lấy Ngài, chiếm hữu lấy Ngài như thánh Gioan đã nói: “Điều vẫn có từ lúc khởi đầu, điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đã chạm đến… chúng tôi loan báo cho anh em.”

Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi ban Người Con Một . Người Con Một ấy lại thuộc về thế gian, và chúng ta chiếm hữu Thiên Chúa. Ngài đến không phải để lên án mà để cứu vớt. Ngài đến như một tình thương rộng mở đón tiếp và ban bố ơn lành. Chúng ta có thấy được hạnh phúc của chúng ta không? Hạnh phúc đó chính là Thiên Chúa ở cùng chúng ta, và Thiên Chúa chính là hạnh phúc thật, hạnh phúc vĩnh cửu. “Nhà Cha Ta có nhiều chỗ ở” là như thế. Mọi người đều được mời gọi vào tình yêu của Cha.

Sự hiệp nhất toàn vẹn giữa Chúa Cha và Chúa Con lan tỏa đến mỗi người chúng ta. Thầy với Cha là một, Cha ở trong Thầy và Thầy ở trong Cha… thì chúng ta cũng phải như thế. Chúng ta cũng phải nên một như Chúa Cha và Chúa Con. Chính Ngài đã cầu xin như thế: “…để tất cả nên một, như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha, để họ cũng ở trong chúng ta”. Sự hiệp nhất trong tình yêu là một bằng chứng cụ thể về Thiên Chúa. Sở dĩ thế gian không tin nhận Chúa là vì chúng ta chưa có một bằng chứng cụ thể về Chúa, chúng ta không hiệp nhất.

Hơn nữa, Chúa Giêsu còn muốn chúng ta trở thành chính hiện thân của Ngài giữa thế gian: “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha”. Ngài cũng muốn người ta thấy Ngài nơi mỗi người chúng ta, để ai thấy chúng ta là thấy Ngài. Các thánh đã làm được. Người ta đã nhìn thấy Chúa nơi các ngài. Chúng ta nghĩ sao? Chúng ta là hiện thân của ai? Của kiêu căng, hận thù hay của tình yêu?

Hãy đến ăn lấy Ngài để nên một với Ngài, không phải chỉ trong ước muốn mà trong thực tế của mỗi ngày. Trong hy sinh bỏ mình vì anh em, trong phục vụ chân thành không tránh né: “Ai ăn Thịt và uống Máu Thầy, người ấy ở trong Thầy và Thầy ở trong người ấy”.

 

Lm Trầm Phúc

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tel: 0968428072