Người tu là thế đấy !

 

Cứ ngỡ người tu không biết yêu!?
Sống không tình cảm, sống cô liêu
Tháng ngày chỉ biết câu kinh kệ…
Chôn đời trong nếp sống quạnh hiu.

 

Vỡ lẽ… người tu cũng biết yêu!
Mà không yêu một, lại yêu nhiều.
Sang, hèn, đẹp, xấu.. đều yêu cả
Tim này không biết rộng bao nhiêu?!

 

Cứ tưởng người tu chẳng biết buồn
Ai dè có lúc… lệ thầm tuôn,
Thương đời thống khổ, hoài mê đắm
Chẳng biết hướng thượng, hướng trời cao…

 

Đã thế, còn không thương mến nhau!
Lại gây chồng chất những thương đau.
” Dòng đời chật chội hoài chen lấn ”
Nước Chúa thênh thang.. mãi lắc đầu !

 

Cứ tưởng người tu chẳng biết cười
Ngờ đâu… hàm tiếu rạng trên môi .
Du hành bất chợt dừng chân lại
Vui thấy người kia giúp đỡ người…

 

Cứ ngỡ người tu chẳng có Tình

Ai ngờ… tình rộng tới muôn sinh.
Cỏ, cây, sông, núi.. đều ôm trọn
Mà vắng bên lòng những sắc xinh…

 

Vẫn yêu như gió qua màn lưới
Chẳng vướng vào đâu, trút cạn tình
Nắm tay huynh đệ… cùng đi tới
Lồng lộng niềm thương trong tiếng Kinh.

 

Cứ nghĩ người tu sống lạ lùng
Đâu dè… tâm đẹp, ý bao dung.
Sông Hằng bao nước tình bao lượng
Có sống gần ai mới tận cùng

 

Sưu tầm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tel: 0968428072